Đã
từng có ý định muốn đi chinh phục nóc nhà Đông Dương lúc còn là sinh viên nhưng
lúc ấy tôi chưa có điều kiện nên phải dừng lại. Sau một thời gian ra trường, tưởng
sẽ không còn cơ hội nào khác nhưng tôi đã làm được.
Ngày
27 tháng 4 năm 2015
Đó là ngày rơi vào dịp nghỉ lễ 30/4 – 1/5. Có lẽ từ
trước tới giờ tôi chưa từng thôi nung nấu ý định muốn chinh phục được đỉnh Fan.
Một lời đề nghị tưởng như bông đùa của một người bạn đã vô tình nhen nhóm ngọn
lửa đang le lói trong tôi. Rồi chúng tôi cùng quyết định có một chuyến chinh phục
trong kỳ nghỉ lễ.
Sau giờ tan làm, tôi vội vàng về nhà chuẩn bị sẵn đồ
đạc để có thể chinh phục một cách an toàn nhất.
Trước đó ngày 26/4/2015 tôi đã phải đi cả ngày, lên
danh sách mua tất cả những thứ mình cần thiết như quần áo, mũ, thuốc, lương thực,
đèn pin,…. Tôi chuẩn bị cho một chuyến đi xác định là mệt mỏi và đầy thử thách.
Lúc đó chỉ thấy hào hứng và hào hứng thôi.
Đúng 10h15 phút chúng tôi bước lên xe tại cổng trường
Đại học ngoại ngữ - ĐHQGHN. Lần đầu tiên tôi được đi trên chiếc xe giường nằm,
lúc ấy nằm cuối xe cũng khó chịu lắm. Nói chuyện được một chút tôi thiếp đi. Đang
thiu thiu thì một tiếng đổ đoàng mọi người tỉnh dậy. 0h32 phút lốp xe của đoàn
nổ, vì trời tối nên tôi cũng không biết đó là đoạn nào nữa. Từ lúc ấy, tôi
không ngủ được nữa. Một đêm thức trắng với tâm trạng hồi hộp, ngoài trời vẫn
đang có mưa thì phải. Đi được một lúc, xe dừng bác tài lại xuống sửa lốp xe. Cả
quãng đường tới Sapa tôi không nhớ được bác tài dừng mấy lần bởi lúc ấy cũng mệt,
chỉ nghĩ rằng chắc bác tài đang rất mỏi và buồn ngủ.
Nhớ lại chuyến đi Lạng Sơn cùng CLB tình nguyện Mùa
Hè Xanh tôi thấy cảm giác này thân thuộc và không hề có một chút lo lắng, giống
như mình đã từng trải nghiệm. Cuối cùng cũng tới điểm cần đến.
5h
ngày 28 tháng 4 năm 2015
Đoàn xe của
chúng tôi đã có mặt tại thị trấn Sapa. Mọi người đều hưng phấn và muốn nhảy
luôn ra khỏi xe. Thời tiết se lạnh cùng với những làn sương sớm cũng khiến tôi
nổi da gà. Vì không phải phượt mà theo tour nên chúng tôi phải chờ hướng dẫn
viên. Thực sự lúc ấy cực kỳ cảm thấy nôn nóng, sự chờ đợi làm tôi cảm thấy mệt
mỏi. 6h hơn, đã thấy mặt một anh hướng dẫn viên mọi người đều cảm thấy vui mừng.
Anh dẫn đoàn đi đến nhà nghỉ để cất đồ, không giống như tưởng tượng, chúng tôi
chỉ đến đó để đồ hiểu như nhà kho, được phát cho mỗi người một đôi giày và một
chiếc túi gồm có miếng dán nhiệt, băng bó chân và kem đánh răng.
Chúng tôi lại phải tiếp tục đợi xe để di chuyển lên
Trạm Tôn. Trạm tôn – Trạm tôn là cung xuất phát của đoàn chúng tôi. Đây là cung
mà theo tôi tìm hiểu là cung leo dễ nhất và mất ít thời gian nhất.Trước khi đi
tôi đã từng nghĩ nếu mà cho tôi chọn tôi sẽ chọn hai con đường khác khó hơn,
nhưng theo đoàn thì lại chịu vậy. Xe đã đến và chúng tôi bắt đầu đi, chiếc xe đổ
qua những con dốc uốn quanh núi nghiêng ngả như cuộc đua xe phân phối mà tôi đã
được xem trên tivi. Sauk hi đến nơi, chúng tôi lai phải chờ làm thủ tục gì đó,
tôi cũng không nhớ. Họ phát cho mỗi người 4 chai nước và một chiếc thẻ. Thực sự
là lúc này ba lô của tôi đã nặng trĩu vai và tôi không muốn gánh thêm bất cứ thứ
gì nhưng nước là nguồn sống cần thiết cho cả chặng đường dài phía trước nên
không thể để lại được.
10h kém, chúng tôi từng người một điểm danh qua cửa
rừng. Và cuộc hành trình chính thức bắt đầu. chúng tôi có những poster dẫn đường
nhưng họ không mang vác được gì cho chúng tôi vì họ phải mang rất trên vai họ đến
vài chục kg đồ rồi. tất cả hành lý ai có thì người ấy tự đeo. Đoạn đường đầu
khá sung, ai cũng đi có vẻ nhanh và rôm rả. Qua một cánh rừng có tiếng suối chảy
róc rách với những tán cây cao, to chưa phải leo trèo nhiều lắm chúng tôi đến
trạm nghỉ trưa ở 2200m. Tại đây có rất đông người nghỉ chân, những chú gà được
quay trên bếp than hồng thơm nức mũi nhìn mà nuốt nước bọt ừng ực. Đợi cả đoàn
đông đủ chúng tôi ăn trưa vào khoảng 12h với xôi, cơm nắm, muối vừng, gà rang
và rồi nghỉ trưa tại chỗ.
Đúng 13h30 phải xuất phát nhanh đến trạm 2800 trước
khi trời tối. Lúc này, con đường bắt đầu khó đi hơn. Những đám đó trên vai tôi
chưa bớt đi được nhiều nên chúng vẫn nặng. Trước khi đi, tôi chỉ tập rất ít, 2
lần chạy vòng quanh sân bóng mini, mỗi lần phải chạy được mục tiêu là 10 vòng
và tổng cộng tôi chỉ chạy được 20 vòng. Thêm vào đó, sau giờ nghỉ trưa tại công
ty tôi leo bộ từ tầng 2 lên tầng 17 rồi lại leo xuống cứ như thế được vài lần.
Nhưng sức dẻo dai của tôi không hề thua kém mọi người.
Trong đoàn người đi làm cũng có mà sinh viên cũng
có. Bắt đầu hết những tán lá cây rộng chúng tôi vừa đi và chỉ nhìn thấy bầu trời.
Xung quanh là những rừng trúc lùn không thể giúp chúng tôi bớt đi cơn nóng. Bầu
trời có những tầng mây trôi cuồn cuộn làm mọi người ai cũng hứng thú chụp ảnh
lưu giữ lại những giây phút đẹp nhất quên cả mệt mỏi. Tôi thì không có gì để chụp
ngoài chiếc điện thoại 1280. J.
Chúng tôi bắt đầu gặp mọi người lên đến đỉnh trước
đó đi xuống. Ai cũng hỏi một câu: “còn bao lâu nữa, sắp đến chưa?” Nhưng họ bảo sắp đến mà mãi
không thấy lều đâu. Những con dốc ngày càng cao, thậm chí có những đoạn phải
leo cầu thang, trên con dốc dựng đứng, trông có vẻ nguy hiểm nhưng tôi vẫn
không thấy hề hấn gì. Tất cả vẫn đơn giản hơn mức tưởng tượng của tôi. Lúc này
tôi chỉ thấy mệt và khát.
Đoàn chúng tôi thật may mắn khi những đóa hoa đỗ
quyên vẫn đang nở rộ. Những cụm hoa màu hồng làm tôi cảm thấy thật đáng. Chúng
tôi được thưởng thức một khung cảnh thật sự tuyệt vời. Được đắm mình trong rừng hoa đỗ quyên đầy sắc màu, được ngắm những thung lũng sâu ngút từ trên cao, được nhìn thấy
nắng chạy và những dải mây bồng bềnh ngay tận trên đầu.
Cứ theo mọi người và chỉ có một con đường mòn ấy. Tôi
bứt phá nhanh hơn và đi trước đoàn. Gặp những người đi xuống nhẹ nhõm làm tôi
càng muốn đến đích nhanh hơn.
16h30 tôi đã chạm mốc 2800m. Dừng lại nghỉ ngơi, các
đoàn khác đều đang tập trung dựng trại mà đoàn mình chưa thấy ai. Những cơn lạnh làm
người tôi run lẩy bẩy kèm theo cơn đói. Làn nước ở độ cao này mát lạnh buốt đến
tận óc khi tôi rửa mặt. Thật sự không thể nghĩ nổi là ai có thể tắm được cái nhiệt
độ nước làm tan chảy da thịt.
6 giờ cả đoàn đã có mặt đông đủ. Mọi người dựng lều
cùng anh A Sử dẫn đường và vào lán nghỉ ngơi. Mỗi người có một tấm phao bên dưới
người để chống tiếp xúc với đất lạnh. Ai cũng mệt và chỉ muốn ngủ. Thậm chí
không muốn ăn cơm. 19h30 cơm đã chuẩn bị xong và ăn luôn tại lán. Ở độ cao này
có cơm ăn đã là tốt lắm rồi mặc dù không ngon nhưng ai cũng cố nuốt để lấy sức.
Ăn xong xuôi, nhóm thì đi ngủ, nhóm thì chơi bài với những tiếng cười giòn tan
trong đêm. Không ai đi ngắm sao vì ra ngoài trời lạnh buốt và mưa. Người ta nói
ở độ cao này mưa bất chợt là chuyện bình thường. Đêm hôm ấy hầu như mọi người
ai cũng không ngủ được vì trời mưa to cùng những cơn gió giật mạnh kéo thốc bạt đi. Các anh poster phải dậy và đi chèn lại đã cho chúng tôi liên tục. Khoảng
22 h đêm, mọi người được phát mỗi người một chiếc túi ngủ, đột nhiên có một chị
người run cầm cập làm tôi sợ. có vẻ như sức khỏe của chị yếu. Mọi người huy động
áo khoác và chăn, thoa dầu vào người, chân tay cho chị, dán miếng giữ nhiệt. Một
lúc sau đó, chị mới hồi sức và mọi người đỡ lo hơn. Lúc này tinh thần đồng đội
lên cao khiến tôi khá yên tâm, mặc dù đều là những người không quen biết.
Nửa đêm, tôi cũng vào giấc nhưng chưa sâu. Nghe đâu
đấy lại có một anh bị cảm lạnh, mọi người dồn sức chăm sóc. Vì ở xa nên tôi
không biết đó là ai. Về sau mới biết đó là anh Lượng, thực sự tôi cảm thấy hôm
đó mình khỏe bất thường, vốn dĩ cơ thể tôi chịu lạnh cực kỳ kém vì người gầy
không có mỡ. Nhưng đêm hôm đó không hiểu sao tôi chỉ nắm trong túi ngủ không sử
dụng miếng dán nhiệt mà vẫn thấy ấm áp lạ thường. Có phải đông người nên có hơi ấm lan tỏa? Chắc là thế rồi.
3 giờ sáng, gió vẫn giật mạnh làm mọi người không ngủ
được. Những giọt nước hắt vào mặt và đầu khiến một số người chùm kín trong túi
ngủ. Rồi không ai giữ tạm bạt đó và cứ để nó bay lên phấp phới vậy. Lại là mấy
anh poster đi chèn lại, lúc này dường như gió đã ngớt, mọi người chắc cũng ngủ
được một lúc. Tôi tỉnh luôn và đi rửa mặt, đánh răng, ghé thăm căn bếp mà các
anh đang nấu nướng. Ở trên đây, các chú các anh là những tay đầu bếp rất cừ, họ
có thể chạy phăng phăng qua những con dốc đứng, vác trên vai những chiếc máy
phát điện và hàng chục kg trên vai, thậm chí đi chân đất mà không hề hấn gì. Thật
là nể phục.
Thời tiết lạnh nhưng lại rất khô làm môi tôi nứt nẻ,
da tay tôi cũng bong tróc và nứt rất đau vì căn bệnh vẩy nến. Tôi không biết
làm gì hơn là tự ngồi lấy bông gạc và băng bó chúng lại. Chúng tôi ăn sáng bằng
chiếc bánh mì kẹp trứng rất to nhưng khô. Tôi cảm thấy không nuốt được nhưng vẫn
cố ăn được nửa cái.
4h
sáng ngày 29 tháng 4 năm 2015
Lúc này trời vẫn còn tối om chưa nhìn thấy gì. Chúng
tôi xuất phát đi sớm để kịp ngắm bình minh, mỗi người cầm một chiếc đèn pin. Có
người không có nên chúng tôi xen kẽ nhau, tôi xuất phát cùng đoàn đầu. vì mới
mưa nên đường rất ướt và trơn trượt. Sau 15 phút chúng tôi tách hẳn với top
sau, tôi thường phải ngoái lại sợ họ bị lạc. Chặng đường 2800 đến đỉnh fan gồ
ghề và khó đi rất nhiều, thậm chí có đoạn phải leo dây nhưng tôi không nản. Vẫn
không có gì làm tôi cảm thấy khó khăn, tôi gặp những ông phải đến hơn 70 tuổi,
những người Hàn Quốc vui tính, họ làm được thì không lý gì mình lại kêu. Cả một
đoạn đường dài phăng phăng cuối cùng mặt trời cũng lên. Nhưng lúc này chúng tôi
vẫn chưa lên được đỉnh. Tôi chỉ nhìn thấy mặt trời đỏ lòm đúng một nửa rồi biến
mất. Có lẽ hôm nay bình minh không được trọn vẹn. Tôi tiếp tục leo nhanh hơn
khi mà đích càng đến gần. Lúc này tôi mới cảm thấy thực sự kinh dị khi mà lao
trèo qua bao nhiêu dốc núi không bằng đoạn đường cuối cùng này. Đừơng cực dốc
và lầy lội như bùn ruộng. Nói như vậy, bạn có thể thấy là bẩn như thế nào. Con dốc
này cứ càng ngày càng cao trong khi không có vật nào để bám chỉ có những khóm
trúc lùn mong manh bên cạnh. Đoạn này làm tôi cảm thấy thấm đượm cái mệt, tôi
chỉ mong sao có thể qua được nó nhanh chóng. Nhưng qua được nó cũng là bạn chạm
tới nóc nhà Đông Dương.
Cột mốc 3.143m – nóc nhà Đông Dương Fansipan cuối
cùng tôi cũng chinh phục được đứng thứ hai toàn đoàn sau anh Quân. Cảm giác lúc
này như vỡ ào vậy, vốn dĩ định hét xả hơi nhưng lại thôi, niềm hạnh phúc ngập
tràn khi mình đã làm được gì đó sau bao gian nan, vất vả. Những con góa lạnh buốt
cứ thế “tát” vào mặt khiến tôi không thể đứng đó lâu hơn được. Chụp được vài tấm
ảnh lưu niệm với cả đoàn.
Chặng đường đi xuống 2800m lúc này khó khăn gấp đôi
so với lúc đi lên. Nhưng rồi chúng tôi đã hoàn thành xong một kỳ nghỉ đầy thử
thách. Đây quả thực là điều tuyệt vời khi tôi được đặt chân lên cột mốc này. Có
người thì thốt lên rằng đây là cuộc hành xác và chắc chắn sẽ không đi lần nữa
nhưng đối với tôi lại khác. Nó là một cuộc trải nghiệm mà tôi đã mường tượng ra
được tất cả những khó khăn từ trước và tôi muốn trải qua, muốn chinh mục những
thử thách còn hơn thế nữa nên nếu có cơ hội tôi vẫn muốn thử sức mình với hai
con đường tiếp theo.
Chuyến
đi đầy ý nghĩa trong đời của tôi khi được thử thách bản thân, trải nghiệm, khám
phá và quen biết được một số người bạn tốt nữa. Vì vậy, hãy đi khi còn có thể,
bạn sẽ không biết là bạn có thể làm được những gì khi chưa cho bản thân một cơ
hội thử thách. Vì cuộc đời là những chuyến đi! Chúng ta hãy sống thật ý nghĩa
nhé!







0 nhận xét:
Đăng nhận xét